Sign up

PHẢN HỒI TỪ MỘT BÁI BÁO TRÊN BÁO PHÁP LUẬT

Published on 17:01, 01/27,2012

PHẢN HỒI TỪ MỘT BÁI BÁO TRÊN BÁO PHÁP LUẬT

 

       TỪ CÁI TÍT DỄ GÂY NGỘ NHẬN

 

        Cầm tờ báo Pháp Luật số 333 (4.759) ngày 29/11/2011 không ai không bất ngờ, tò mò chen lẫn lo lắng, muốn xem ngay bởi thông tin: Hóc Môn (TP. Hồ Chí Minh): SỰ THẬT CHUYỆN ĐỈA LÚC NHÚC TRÊN ĐỒNG đăng hoành tráng trên trang nhất. Tựa đề bài báo đề cập có thể hiểu: Trên tất cả những cánh đồng của Hóc Môn - Tp. Hồ Chí Minh đang lúc nhúc đỉa và Báo Pháp Luật mà cụ thể là phóng viên Ngọc Quý, tác giả bài viết đi xác minh tính thực tế để thông tin đến bạn đọc một cách chính xác nhất về sự việc trên.

        Thông tin bài báo đề cập “ một số hộ? ở ấp Chánh 1, xã Tân Xuân, huyện Hóc Môn hoảng hồn…” Ổ đỉa” này xuất phát từ ngôi nhà”, như vậy theo tôi hình dung và tự hiểu đến lúc này: chuyện xảy ra do một số người ở gần 5 xào ruộng bỏ hoang và ruộng rau muống quanh ngôi nhà nằm sâu trong hẻm của chị Kim Oanh, bất ngờ thấy đỉa, nhưng khi phóng viên tới thì không còn thấy chỉ nghe phong thanh thôi… Rõ ràng sự việc xuất phát từ một gian không lớn lắm vậy mà người đi viết thì không xác định được gì, còn tờ báo thì lại dễ dàng chấp nhận, và cái tít bài dễ gây ngộ nhận.

 

        MỘT TẤM ẢNH HÀI HƯỚC

 

        Hai tấm ảnh minh hoạ, nhưng gây chú ý là ảnh lớn trên trang nhất, mới nhìn khá bắt mắt và sát với bài viết. Ảnh một thanh niên, mặc đồ trắng sắn quần lội ruộng; Ấn tượng hơn là trên mắt đeo kính râm, hay chí ít là kính cận đi kiểm tra đỉa, đầu đội mũ bảo hiểm cài quai cẩn thận, có lẽ phòng sẵn khi có đỉa sẽ chạy… Có mũ bảo hiểm sẽ an toàn giao thông, có kính râm hay kính cận trên mắt sẽ khó phát hiện ra đỉa, đỡ ‘kinh hãi” nếu thật sự đỉa đông lúc nhúc.

        Sự sắp xếp của người chụp lẫn người đi bắt đỉa, cả hai hình như đều là người thành thị nên nghe chừng không hiểu lắm về đỉa. Tôi biết có hai loại đỉa thường thấy là đỉa trâu và đỉa mén. Đỉa trâu to dài như ngón tay út của một người có tầm vóc bình thường, chỉ khi hút no máu thì to cỡ như ngón tay cái  và tự nhả. Đỉa mén có con chỉ như cọng tăm xỉa răng, rất khó thấy. Sống ở ruộng nước, và chỉ cần thấy động là lao tới, nhưng cũng có những trường hợp nguỵ trang, ẩn nấp, tiếp cận bất ngờ, rất khó phát hiện. Từ chỗ này mới thấy bức ảnh khá hài hước.

 

        CÂU CHỮ ĐẦY TÍNH VÕ ĐOÁN

 

        Ngay những dòng chữ đầu tiên, tác giả Ngọc Quý đã dùng rất nhiều câu chữ mang tính ước chừng, mơ hồ “Cách đây gần… một số hộ…theo người dân…có lẽ…nên…một số người… nên mới xảy ra hiện tượng đỉa nhiều bất thường như vậy”. Tiếp theo tác giả viết “ Qua quan sát của phóng viên trước và hai bên…có ruộng hoang, có ao rau muống, có cỏ mọc…xung quan là những vùng đất cao, có tường bê tông xây cao nên…” không thấy bất cứ có con đỉa nào xin máu phóng viên và cũng không thấy bất cứ một con đỉa nào loanh quanh đâu đó nên…tác giả kết luận: “khả năng đỉa lan rộng là hơi khó”.

        Trên những cánh đồng ngày xưa chúng tôi mò cua, bắt ốc, đầy đỉa. Bắt được nó, có đứa còn làm trò chơi lộn trái con đỉa ra, có thể chặt con đỉa làm ba khúc bỏ vào hố phân trâu, thời gian sau sẽ có một đàn đỉa tung tăng bơi lội trong hố phân trâu ấy. Những năm trở gần đây, do người dân dùng thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ đại trà, nên đồng ruộng bây giờ kiếm ra một con đỉa rất khó, nên cũng dể hiểu khi thấy đỉa xuất hiện bất ngờ với số đông một tí, người ta không khỏi không giật mình.

        Điều mà người đọc báo chúng tôi quan tâm sau khi phóng viên đến tận nơi xác minh thì có hay không có chuyện đỉa lúc nhúc trên đồng và “SỰ THẬT” tại thời điểm đó, tại ấp đó như thế nào? nếu có thì mức độ gây hại?

        Tác giả Ngọc Quý đi thực tế mà tôi có cảm giác như người cỡi ngựa xem hoa. Sự việc tại chỗ chưa xác minh được gì, chưa có câu trả lời thoả đáng là có hay không có đỉa lúc nhúc thì tác giả lại phóng sang các cánh đồng xung quanh ấp Chánh 1 và lội xuống nhưng không có; Không dừng ở đó tác giả còn lao tiếp đến “các ao rau muống, cánh đồng lúa ở ấp Chánh? (chánh nào không biết - chắc lỗi sắp chữ), ấp Chánh 2 của xã cũng không thấy có đỉa; Người dân ở các ấp này cũng nói không có đỉa”.

        Sự việc thể hiện trên bài viết của phóng viên Ngọc Quý chỉ vòng quanh 5 sào ruộng bỏ hoang và phóng viên chạy vòng vòng mãi vẫn không thấy con đỉa nào xuất hiện, và chưa con nào thoát ra khỏi ấp Chánh 1; Vậy cái tít bài báo lý ra chỉ ghi: Ấp chánh 1- Hóc Môn một số chân ruộng phát hiện đỉa đông bất thường, như vậy cũng đã lạm dụng rồi, đằng này lại ghi Hóc Môn (Tp Hồ Chí Minh) với diện tích rộng lớn hơn rất nhiều…

        Tôi ngồi trên cao nguyên Đăk Lăk cũng đã thấy trên chương trình thời sự của VTV1 phản ánh sự việc này chứ không phải bây giờ đọc báo mới biết. Nhưng thử xem tác giả Ngọc Quý viết tiếp “ Trước sự ồn ào về chuyện đỉa tràn ra xung quanh, chuyện đỉa sẽ tràn lan khắp nơi…( lại một câu võ đoán và chơi chữ), ”. Ai ồn ào ? và đỉa ở đâu mà “tràn ra… tràn lan”?.

 

VÀ PHƯƠNG ÁN DIỆT ĐỈA CÓ THỂ ĐẠT KỶ LỤC …

Việc đưa tin “chính quyền địa phương đã tìm cách tiêu diệt đỉa, nhiều phương án được đưa ra, nhưng cuối cùng dùng máy dập đi dập lại… dùng hàng chục bao vôi  rắc đậm xuống…”. Việc dùng vôi, ai cũng có thể chấp nhận, dân gian có câu: như đỉa phải vôi. Còn việc dùng máy dập đi dập lại trên diện tích 5 Sào như phóng viên viết là hoang đường, là chuyện viễn tưởng. Tôi dám đánh đố cho phóng viên Ngọc Quý dùng chày giã gạo hay dùng cả máy lu, lu (giã, hay đè) chết một con đỉa trên ruộng nước đó.???

        Nhân đây tôi cũng xin thông tin thêm cho tác giả Ngọc Quý một cách gỡ đỉa khi bị đỉa bám, hút máu, trước tiên là phải bình tĩnh, dùng nước bọt ( nước dãi) của mình nhổ ra tay rồi vuốt nhẹ là đỉa nhả ngay lập tức, đỉa cũng khắc với nước bọt; Không phải nông dân nào đi ra đồng cũng có sẵn vôi trong túi .

        Việc TS Bùi Quang Tề - Nguyên viện trưởng Viện nuôi trồng thuỷ sản ( chữ viết tắt không biết thạc sĩ hay tiến sĩ, hay tử sĩ) cũng rất mong xem xét.

 

 

Trương Nhất Vương

Khu tập thể Công ty cổ phần vận tải ô tô

38 Y Ơn, phường Tân Thành, Tp. Buôn Ma Thuột, tỉnh Đăk Lăk

01686 888 279


Lưu để nhớ Người Hà Nội

Published on 23:38, 01/26,2012

Friday, 13th January 2012


Lễ tổng kết và trao giải cuộc thi viết "Văn hóa Giao thông-
ứng xử của bạn". Nhất Vương đoạt giải ba.

 

CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ



Đang còn mải mê lướt Web, chợt “chú Dế” gáy vang, tôi vội bấm máy a lô…

 
- Bác Hưởng có nhớ Nhất Vương không? – giọng Quảng Nam quen thuộc của anh Phan Bạch Châu rành rọt.

- “Bác tài” Nhất Vương Đak Lak sao mà không nhớ! - tôi trả lời

- Tôi đang ngồi với Nhất Vương đây! -  anh Bạch Châu lại nói


Tôi thoáng nghĩ, bác này sao Thiên Di chiếu có khác, cứ đi đây đi đó luôn, thoắt cái đã vào Tây Nguyên rồi! Nhưng cảm thấy hơi ngờ ngợ, tôi hỏi lại:

- Ngồi…ở đâu vậy?

- Ở nhà tôi! Nhất Vương ra nhận giải thưởng cuộc thi viết “Văn hóa Giao thông-ứng xử của bạn”. Tôi cũng đến dự buổi lễ trao giải và đón luôn Nhất Vương về nhà tôi chơi. Bác đến nhé!

- Vâng! Tôi sẽ đến ngay!


Nói xong tôi vội thay quần áo, dắt con “chiến mã” ra nổ máy, thượng lộ. May thay mới hơn 4 giờ chiều nên đường còn thông thoáng. Tôi phi một mạch tới Kim Giang chỉ mất khoảng 25 phút.
Đến nơi đã thấy Nhất Vương đang chuyện trò với anh Trịnh Anh Vinh.

Chúng tôi nhận ra nhau ngay, tay nắm chặt tay mừng mừng tủi tủi. Trông Nhất Vương có vẻ “dầu dãi phong trần” hơn bức ảnh trên Avatar.
Tôi biết Nhất Vương qua Vnweblogs. Tình cảm ngày càng thân thiết hơn khi vợ chồng Nhất Vương gặp nạn. Vợ Nhất Vương sinh cháu trai đầu lòng Trương Nhất Long, vì một lý do rất vớ vẩn bị người ta buộc thôi việc. Cũng vì một lý do vớ vẩn khác, Nhất Vương chịu chung số phận. Hai vợ chồng không có công ăn việc làm, con lại mới sinh nên rất quẫn bách, có “nguy cơ chết đói”, nếu không được sự trợ giúp của hai bên nội ngoại và bạn bè thân thuộc. Ở xa tít ngoài này tôi cũng chỉ biết thường xuyên theo dõi động viên và góp ý cho Nhất Vương. Tôi cũng nói chuyện với anh Bạch Châu, với tấm lòng nhân hậu, anh cũng thông cảm và quan tâm đến Nhất Vương. Trong một chuyến công tác Tây Nguyên của phu nhân anh-Tiến sĩ y khoa Phạm Hoa Hồng, anh cũng đi cùng và vào thăm gia đình nhỏ của Nhất Vương, đem đến “một miếng khi đói” đầy ý nghĩa cả về vật chất lẫn tinh thần, khiến Nhất Vương cảm động cho đến tận bây giờ. Tấm lòng của bác Phan Bạch Châu cũng đã tiếp thêm sức mạnh cho Nhất Vương trong cuộc đấu tranh gian nan, không cân sức đòi công lý.
Cuối cùng đám mây đen che mờ công lý cũng đã tan. Nhất Vương được phục hồi mọi thứ và được trở lại làm việc ở ngay chính Công ty đã sa thải mình một cách sai trái!
Sau đó Nhất Vương đã chuyển công tác đến một Trung tâm đào tạo lái xe làm giáo viên một thời gian. Phát hiện Nhất Vương có “nghề” viết, Lãnh đạo Trung tâm đã cho Nhất Vương…mất dạy luôn để…làm báo!
Cho đến nay, trời đã yên, biển lặng, gia đình Nhất Vương hạnh phúc, ấm êm, yên bình. Vợ chồng Nhất Vương đã có thêm cháu trai thứ hai Trương Nhất An Vũ. “Có thêm chữ “An” để cho nó an “- Nhất Vương giải thích.

Gặp Nhất Vương tôi càng thêm mến phục vì Nhất Vương chỉ là một lái xe, một giáo viên thuần túy mà tư duy khá sâu sắc và viết rất sắc sảo, có nghề.
Nhất Vương đã tham dự cuộc thi viết “Văn hóa Giao thông-ứng xử của bạn” dành được giải ba, thật là vinh dự cho Nhất Vương và là niềm vui cho bè bạn.

Cùng đến nhà anh Phan Bạch Châu một lúc với tôi có anh Nguyễn Cao Thâm - Phó Tổng biên tập tạp chí “Than và Khoáng sản” một nhà báo, nhà văn đã lăn lộn nhiều nơi, nhiều năm với nghề báo. Sức đọc, sức viết của anh Nguyễn Cao Thâm thật đáng nể, anh đã công bố hàng chục bộ tiểu thuyết và nhiều truyện ngắn, truyện vừa khác. Anh Nguyễn Cao Thâm cũng tỏ ra yêu mến Nhất Vương và muốn dìu dắt Nhất Vương trên con đường Văn học nghệ thuật lắm chông gai.
Chuyện trò với nhau vài tiếng đồng hồ rất tâm đắc, cuối cùng chúng tôi cũng kéo nhau ra nhà hàng Cua Son ở đường vành đai 3 mang tên Nguyễn Xiển liên hoan chúc mừng Nhất Vương và cuộc hạnh ngộ.
Phu nhân anh Phan Bạch Châu đi làm về rất muộn do tắc đường. Tuy đã cao tuổi nhưng chị vẫn rất tận tụy với sự nghiệp “mẹ tròn con vuông”. Trình độ Tiến sĩ của chị còn cần lắm cho việc đào tạo và cả lâm sàng.
Liên hoan xong về lại nhà anh Phan Bạch Châu chuyện tiếp. Phu nhân anh lôi ra nào cặp nào ba lô "trang bị" cho nhà báo Nhất Vương. Lúc chia tay bà  không quên gửi lì xì Tết cho hai cháu Trương Nhất Long, Trương Nhất Vũ An. Thật là một người phụ nữ Huế tuyệt vời!
Chúng tôi bịn rịn chia tay nhau lúc 9 giờ tối. Anh Nguyễn Cao Thâm “dong” Nhất Vương về nhà mình.
Tôi tưởng tượng cuộc gặp tiếp theo chắc cũng không xa…

 
23g30 ngày 11-1-2012
       L.T.H.


Trương Nhất Vương- hàng đầu, thứ hai từ phải sang tại buổi
lễ trao giải


Trái sang: Phan Bạch Châu-Nguyễn Cao Thâm-Trịnh Anh Vinh
Lê Trường Hưởng


Anh Nguyễn Cao Thâm tặng sách cho anh Phan Bạch Châu


Trái sang: Trần Xuân Hợp-Nguyễn Cao Thâm-Nhất Vương
Phan Bạch Châu-Trịnh Anh Vinh-Phạm Hoa Hồng(Phu nhân anh Châu)
Lê Trường Hưởng

( Ảnh trang này của Phan Bạch Châu )

 


GIẢI BA CUỘC THI VIẾT VỀ AN TOÀN GIAO THÔNG VÀ NHỮNG HÌNH ẢNH ĐÁNG NHỚ

Published on 18:59, 01/17,2012

GIẢI BA CUỘC THI VIẾT VỀ AN TOÀN GIAO THÔNG VÀ NHỮNG HÌNH ẢNH ĐÁNG NHỚ

12/01/2012@15h20, 107 lượt xem, viết bởi: nhatvuonglaixe 
Chuyên mục: Cuộc sống

 

 

alt
Với Nguyễn Cao Thâm, Phó tổng biên Tập tập đoàn than khoang sản

 

altPhó tổng biên tập Nguyễn Cao Thâm và BTV lucbat.com Chử Thu Hằng
altNguyễn Cao Thâm- Tiến sĩ khoa học, dịch giả Phan Bạch Châu - Nhất Vương
altVới Tiến sĩ, dịch giả Phan Bạch Châu

 

 

alt
alt
altEm xinh chuẩn bị hoa tặng anh Nhất Vương hí hí
alt
altTổng biên tập báo Tiền Phong Đoàn Công Huynh trao giải Ba cho tác giả
alt
Bí thư TW đoàn tại lễ trao giải , người thư 2 từ phải sang

 

alt
alt
altphu nhân của bác Phan Bạch Châu , Tiến sĩ, Bác sĩ Phạm Thị Hoa Hồng

 

 

alt
QHYD, Gà Phố, Bạch Hương2 phóng viên báo gia đình và xã hội. Nhất Vương, Bạn săn ảnh
alt
Vơi Đại tá quân đội Huy Việt (QHYD)
alt
alt
Với A Trọng Huân, Chu Nhạc, Chánh văn phòng Đài tiếng nói Việt Nam. Nhà thơ Trần Đăng Khoa
alt
Nhà thơ "Hạt gạo làng ta" đây rồi
alt
Được sự cho phép NV "Nháp" Chánh văn phòng Đài TNVN hehe

 

Tác phẩm đoạt giải:
http://www.tienphong.vn/Tuong-Tac/Ban-Doc/545946/Nhanh-mot-phut-cham-ca-doi-tpp.html

alt


Quản lý giao thông cần "Rắn" hơn

Published on 18:31, 12/27,2011

Góc Bạn Đọc » Bạn Đọc Bình LuậnAdm
Quản lý giao thông cần "Rắn" hơn
Không giáo dục ý thức người tham gia giao thông bằng cưỡng bức, bằng sử phạt thì tất cả các quyết sách của Bộ Trưởng chỉ rơi vào vòng luẩn quẩn..




Quản lý giao thông cần “Rắn“ hơn
Kính thưa Bộ Trưởng Bộ GTVT

Thời gian vừa qua và liên tiếp những ngày gần đây tất cả các phương tiện thông tin đại chúng đều tập trung vào vào những phát ngôn, cử chỉ, hành động, cả khuôn mặt “khả ái” nhưng cũng khá “lạnh” của Ngài ở mọi góc độ trên các phương tiện truyền thông, thật sự là tôi rất ấn tượng!.

Những phát ngôn của Ngài được dư luận xã hội và người dân quan tâm, ủng hộ. Tôi cũng ủng hộ nhưng xin can Ngài một số việc. Ví như Ngài bảo sẽ đi làm bằng xe buýt, cán bộ của Bộ GTVT đi làm bằng xe buýt….Tôi nghĩ Ngài và nhân viên vi hành thị sát một vòng để biết thực tế là được rồi, không nên đi thường xuyên hay một tuần vài ba buổi.

Tôi là một lái xe buýt ở Tây Nguyên nhiều năm, đường sá không được ưu tiên nhưng cũng khá thoáng, không rối như canh hẹ ở Thủ Đô hay Tp Hồ Chí Minh; Khi xuống làm khách tôi thấy vô cùng sốt ruột khi phải đứng chờ xe. Lên xe thì nhiều tâm trạng chen lẫn, xe đi năm ba chục mét, lại tấp vào đón trả khách; lúc xe trống thì còn đỡ; Khi đông, chen lấn, xô đẩy, la hét, rên, rú… Chỉ cái hơi người cũng đủ hãi chứ chưa nói đến một vài người say xe, nôn mữa; Trộm cắp, móc túi…

Tóm lại là rất mệt, rất mất thời gian, xe chỉ dừng đúng trạm, đúng bến không thể đưa các Ngài đến tận cổng cơ quan được nên lại phải mất công đi bộ, hoặc xe ôm trung chuyển. Bấy nhiêu thời gian thì công chức cấp Bộ sẽ giải quyết được biết bao nhiêu việc cho Dân được nhờ. Nó phù hợp với quyết định cấm cấm Lãnh đạo Bộ GTVT chơi gôn để tranh thủ thời gian lo cho Dân, cho Nước trong giai đoạn khó khăn hiện nay của Ngài.

Tiếp đến việc mở rộng các tuyến đường, xây dựng các hạng mục công trình giao thông, và có đường riêng cho xe buýt về lâu về dài là phải làm, chỉ xếp vào lộ trình cải cách chứ không được nóng vội sẽ khiến cho khâu làm ẩu, làm dối, cắt xén nguyên vật liệu; Các công trình giao thông không đảm bảo kỹ thuật luôn kèm theo những hệ luỵ khôn lường, máu và nước mắt luôn chực chờ…

Thưa Bộ Trưởng!

Thực tế kẹt xe, ùn tắc, tai nạn giao thông hiện nay rất nóng, có rất nhiều giải pháp đã đưa ra; Tôi đã nghe ý kiến của một vài Lãnh đạo là “ phải cưỡng bức giao thông” và theo thiển nghĩ của tôi là chính xác phải làm như vậy. Tôi cũng xin mạo muội góp một ý ngắn gọn để không làm mất thời gian vàng ngọc của Bộ Trưởng:

Thập kỷ 80 của thế kỷ trước một Huyện chỉ có một cửa hàng mậu dịch, ngày ngày dân khắp nơi đổ về và chen nhau cái ô cửa sổ bán tem phiếu, vừa cắt xén, vừa cân đo đong đếm…chỉ có một cái ô cửa nhỏ mà Ngài và tôi cùng biết bao người dân Việt Nam vẫn sống đến ngày hôm nay, giờ ngoái đầu chiêm nghiệm những kỉ niệm vượt khó của một thời mà lòng không khỏi tự hào…cái nguyên lý cơ bản đó là xếp hàng mua tem phiếu.

Giao thông Việt Nam đến giờ phút này không thể ví với cái ô cửa, cửa hàng mậu dịch ngày xưa. Nó thông thoáng, hiện đại. các đại lộ “ nghênh ngang ta bước”, các đại lộ “nghênh ngang” xe đi. Gần như tất cả về cơ bản đã được phân làn, kẻ vạch, chỉ thiêú điều phân làn bằng tường bê tông vừa đủ cho từng loại, từng chiếc, từng người qua được mà thôi. Nhưng do đã được tập tính lâu ngày thành bệnh ý thức kém khó chữa… Chính vì vậy giải pháp đột phá phải “cưỡng bức”, buộc người tham gia giao thông đi vào khuôn khổ. Cái điều đập vào mắt gây nên sự hỗn loạn là hàng loạt người điều khiển xe máy chen chúc ở những phần đường không thuộc phần đường của mình. Chỉ khi nào Bộ Trưởng giải quyết được khâu này mới mong được thanh thản.
Không giáo dục ý thức người tham gia giao thông bằng cưỡng bức, bằng sử phạt thì tất cả các quyết sách của Bộ Trưởng chỉ rơi vào vòng luẩn quẩn…

Việc áp dụng “cưỡng bức giao thông” trước mắt sẽ là tiền đề cho những quyết định dài hơi nhằm cải tiến ý thức hệ.

Bài toán giải quyết ùn tắc giao thông tạm thời, trước mắt ở hai đô thị lớn nhất Việt Nam là Hà Nội và Tp Hồ Chí Minh nên áp dụng cách cổ điển này: “xe đi trước, đi trước, xe đi sau, đi sau”… Nghĩa là đường đã có vạch phân làn, tuyến cho từng loại xe nên dùng vạch liền nét cấm tuyệt đối các xe vượt nhau. Thực tế hiện nay vạch phân làn , tuyến thường dùng vạch không liền nét, chính từ chỗ này các xe lợi dụng mạnh ai nấy vượt nên hỗn loạn, ùn tắc là điều khó tránh khỏi.

Tiếp đến phần đường dành cho xe thô sơ, tuỳ theo bề rộng thực tế ở mỗi cung đoạn; nên kẻ vạch chia ( cũng là vạch liền- cấm vượt) 1,2,3,…xe thô sơ, xe máy đi trên số vạch tương ứng, buộc các xe xếp hàng nối đuôi nhau.

Tiếp nữa là có hệ thống đèn xanh đỏ, dây chuyền. Nghĩa là từ ngã tư đèn xanh, đỏ đầu tiên, thụt lui về sau cứ khoảng 50 m treo một đèn xanh, đỏ báo đi và báo dừng theo hệ thống đèn chính. Chỉ cần 3 đến bốn điểm cố định đèn phụ như vậy góp phần hạ nhiệt từ xa, để những người đang di chuyển phía sau cùng lúc biếtphía trước đang đèn đỏ và đồng loạt dừng lại.

Xe nào vi phạm sẽ phạt. Tập cho người tham gia giao thông có ý thức xếp hàng và nhường nhịn bằng cách cưỡng bức kiểu này lâu dần thành nếp, nếu khả thi có thể từng bước nhân rộng.

Đầu tiên Bộ Trưởng yêu cầu Lãnh đạo ở hai Tp Hà Nội và Hồ Chí Minh lên danh sách chi tiết, cụ thể các trục lộ chính, các điểm ùn tắc mang tính kinh niên để làm thí điểm, giải quyết trước.

Thứ hai Bộ Trưởng phải huy động toàn bộ lực lượng Cảnh sát giao thông( CSGT); Thanh tra giao thông; Cảnh sát cơ động... vv…v…( xem như cuộc tổng diễn tập phối hợp giữa các lực lượng) kể cả phải huy động cả lực lượng quân đội hỗ trợ; có đủ sức mạnh, quyền hạn, cùng hàng loạt điểm sử phạt và thu phí tại chỗ để xử lý nóng người vi phạm đi sai làn đường, lấn tuyến, tranh giành vượt ẩu.

Tâm lý người Việt Nam mà kể cả người nhà bộ trưởng (xin lỗi), khi đằng trước tất cả đã dừng đèn đỏ, nhưng đằng sau chỉ cần thấy một khe hở lọt chiếc xe là họ lập tức chen lên. Hoặc giả nhiều người có ý thức đã dừng, hay đi đúng theo hàng lối. bất ngờ một vài kẻ thiếu ý thức vượt lên. Lực lượng chức năng cần đủ đông, đủ mạnh, phải giăng như trận đồ bát quái, như thiên la địa võng, kịp thời xử lý quyết liệt những đối tượng này; phải phòng tâm lý sau khi xử phạt xong các đối tượng này ỷ lại, tiếp tục vi phạm, lập tức sẽ tiếp tục bị phạt hoặc tước giấy phép có thời hạn hoặc vĩnh viễn….

Thứ ba:

_Để thể hiện quyết tâm, và tính hiệu quả, đề nghị Bộ Trưởng ra chỉ thị phổ biến, tuyên truyền, mức phạt cụ thể cho từng lỗi, cho quảng bá rộng khắp trên các phương tiện thông tin đại chúng, dán pa nô, áp phích để người dân không bị bất ngờ. Tất cả phải tổ chức tuyên truyền, thực hiện ít nhất một tháng trước khi vào đợt cao điểm.

_ Bộ Trưởng phải là người đầu tiên cúp điện thoại để tránh sự trợ giúp của thân nhân, bạn bè quen biết. Tất cả các nhân viên cũng phải như vậy, chỉ được dùng bộ đàm thông báo, phối hợp, xử lý các đối tượng ngoan cố.

* Ưu Điểm

_Khắc phục nhanh chóng nạn kẹt xe, ùn tắc giao thông.

_ Ít tốn kém, tính khả thi cao. Tạo công ăn việc làm, tăng thu nhập từ nguồn thu chính đáng cho người lao động, kể cả các đơn vị quân đội thích làm kinh tế. Ưu tiên các chiến sĩ công an xung phong làm thêm, lực lượng thanh niên xung kích…vv…v…

_Giáo dục ý thức người tham gia giao thông nhanh nhất, hiệu quả nhất.

_ Bộ Trưởng không phải mất thời gian hạn chế xe cá nhân (dễ đụng tới quyền tự do, cá nhân, tự do mua sắm), điều chỉnh giờ học của học sinh, sinh viên, hay giờ làm của cơ quan công sở…vv…v..

_Ngân khố sẽ tăng chóng mặt từ tiền xử lý vi phạm (nếu quản lý tốt).

_ Hạ tầng cơ sở, đến các dự án giao thông về lâu về dài sẽ nhanh chóng khởi động và hoàn thành vì có nguồn đóng góp vô tiền khoáng hậu của người vi phạm.

* Nhược Điểm

_Sẽ mất rất nhiều lực lượng tham gia, sẽ khó khăn trong những ngày đầu bởi số lượng người vi phạm rất đông.

_Lực lượng chức năng phải có kế hoạch chu toàn, sau khi phát hiện đối tượng vi phạm hay nhiều người vi phạm cùng một lúc làm thế nào để tách họ ra, không làm cản trở giao thông và buộc họ phải nhận thấy lỗi vi phạm.

_Những đối tượng liều lĩnh, manh động lợi dụng nơi dòng xe đang di

chuyển dễ gây náo loạn và tai nạn…vv…vv..

Kính thưa ông Bộ Trưởng Bộ GTVT, từ thực tế lái xe nhiều năm tôi cũng trăn trở rất nhiều… Nay thấy Bộ Trưởng nhiệt huyết, dám nói, dám làm, tôi cũng mạnh dạn thử một lần, kính mong Bộ Trưởng xem xét. Cuối cùng xin cầu chúc Bộ Trưởng sức khoẻ, thành công trong công việc và hạnh phúc trong cuộc sống.

Kính

BMT

Trương Nhất Vương

GV Trung tâm sát hạch lái xe

Trường TCN VINASME TÂY NGUYÊN

Km5, Ql14, Tân An, Tp BMT- Đak Lak

01686 888 279


Nguồn đọc thêm: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=305769#ixzz1gGYJ7KZf
http://www.xaluan.com/


Họa vô đơn chí

Published on 10:43, 12/14,2011

Họa vô đơn chí
Cập nhật lúc 14:40, Chủ Nhật, 09/10/2011 (GMT+7)

Lâu nay, nhiều người vẫn cho rằng nghề tài xế là oai lắm; thậm chí có cả những suy nghĩ lệch lạc người làm tài xế hay ăn chơi, cơm chợ vợ đường… Đâu có ai hiểu khi sa cơ lỡ  vận rớt xuống tận đáy xã hội thì bút mực cũng phải nghẹn lời!...Một bi kịch về số phận tài xế rất mong được sự chia sẻ và có cái nhìn đồng cảm của xã hội cho cái nghề được gọi là nghề nguy hiểm này!

Trong 34 năm ôm vô-lăng xe ô tô , ông Phạm Xuân Sanh từng đối đầu và vượt qua biết bao thử thách, tai ương và trở về  trong niềm vui, hạnh phúc với những chuyến xe an toàn. Vậy mà khi chuẩn bị về hưu, ông lại không trụ nổi trước bất trắc của số phận!

Ông Sanh sinh năm 1956, người dân tộc Mường, quê Ngọc Lặc (Thanh Hóa), công tác tại Công ty Cổ phần Vận tải ô tô Dak Lak suốt từ năm 1977 tới nay. Mấy chục năm lái xe trên hành trình Nam- Bắc, hầu như cung đường nào trên dải đất hình chữ S này ông đều đã đi qua và trở về trọn vẹn trong niềm vui, hạnh phúc bằng những chuyến xe an toàn.

Tháng ngày bươn chải, những chuyến xe tải với vòng quay không ngừng đưa ông xa nhà, khiến sự chăm sóc dạy dỗ con cái có phần chểnh mảng. Cậu con trai bỏ nhà lang thang theo đám trẻ bụi đời, vật vờ từ năm 14 tuổi, lâu lâu ghé về để trộm đồ của bố mẹ. Sự hư hỏng của đứa con trai duy nhất đã khiến người mẹ đau buồn lo nghĩ mà phát bệnh. Năm 2005 trong một lần khám bệnh, bà Hằng vợ ông Sanh được chẩn đoán ung thư vòm họng di căn. Bà Hằng nằm liệt giường, một mình ông Sanh xoay xở chạy vạy, kinh tế gia đình khánh kiệt… Ông chuyển sang chạy xe buýt  để vừa có thu nhập vừa gần nhà chăm sóc vợ con. Thế mà, khi chỉ còn 4 tháng nữa là hết tuổi chạy xe khách, có thể yên tâm rời tay lái và tự hào về nghề nghiệp lái xe của mình thì điều ông Sanh sợ nhất và cố giữ suốt bao nhiêu năm đã xảy ra.

Khoảng 6 giờ 30 sáng ngày 11-3-2011 ông Sanh điều khiển xe buýt chạy từ TP. Buôn Ma Thuột vào An Bình (Cư Kuin), đến đoạn Đập Cạn thì chiếc xe đạp do Phùng Xí Mạnh (17 tuổi) lao từ trên dốc xuống  đã đâm thẳng vào đầu xe buýt. Con đường độc đạo nhỏ hẹp, cộng thêm một phút lơ là, bất cẩn, ông Sanh đã gây tai nạn; Mạnh bị gãy xương đùi, gãy tay, vỡ xương bánh chè, tổn hại 65% sức khoẻ. Công an kết luận ông Sanh sai vì lỗi lấn đường.

Đến nay, chi phí cho nạn nhân đã tốn 37 triệu đồng do Công ty Cổ phần Vận tải ô tô Dak Lak ứng và sẽ căn cứ vào bảo hiểm chi trả tính toán với ông Sanh sau. Gia đình nạn nhân lúc đầu yêu cầu ông phải đền 120 triệu mới viết giấy bãi nại, sau thông cảm hoàn cảnh quá khó khăn đã giảm xuống 60 triệu đồng, nhưng ông đành bất lực, chờ đợi sự phán xét của toà án.  Gặp lại ông, tôi sững sờ trước vẻ tiều tụy đến không ngờ, ông ốm sút từ 73kg xuống còn có 57 kg. Chùi vội những giọt nước mắt chua xót, ông nghèn nghẹn: “Mình có chạy nhanh hay ẩu cỡ nào nhưng không xảy ra tai nạn thì có quyền nói dóc. Khi xảy ra rồi, mình có chạy đàng hoàng, tử tế mấy cũng chẳng ai tin, ai hiểu và thông cảm cho mình. Cả gia đình chỉ trông vào đồng lương hưu của tôi chưa tới hai triệu đồng mỗi tháng. Giờ xảy ra cơ sự này,  chỉ còn nước bán nhà…”

Nhìn người tài xế già khuôn mặt quắt queo, mí mắt sụp xuống, mái tóc phong sương ngả màu bạc trắng, càng thêm xơ xác vì nỗi lo con, lo vợ rồi đến lo cho thân phận hẩm hiu chính mình, tôi chỉ còn biết an ủi rồi ra về mà lòng nặng trĩu… “Số phận mình thì mình phải chịu, sinh nghề tử nghiệp…”, câu nói như tự an ủi của ông còn phảng phất bên tai, lòng tôi quặn thắt. Con người ông với bản chất hiền lành, chịu thương chịu khó, lao lực mấy chục năm trời chắt chiu lo cho gia đình, đến lúc ngoảnh lại không còn cái gì: con cái hư hỏng, nhà sẽ phải bán, người có thể chia sẻ cùng ông những lúc vui buồn là vợ nay cũng rơi vào thập tử nhất sinh…

Đời ai nói trước được chuyện rủi may. Đến phút cuối cùng vẫn có thể trả giá, vẫn phải ôm hận, nhất là nghề tài xế…

Trương Nhất Vương


Tâm sự rút ruột của người cầm vô lăng 20 năm

Published on 09:22, 11/27,2011

 http://vn.news.yahoo.com/t%C3%A2m-s%E1%BB%B1-r%C3%BAt-ru%E1%BB%99t-c%E1%BB%A7a-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-c%E1%BA%A7m-v%C3%B4-l%C4%83ng-20-n%C4%83m.html

http://tuoitre.vn/Ban-doc/457064/Tam-su-rut-ruot-cua-nguoi-cam-vo-lang-20-nam.htmlThứ Sáu, 30/09/2011, 11:15 (GMT+7)

 

Tâm sự rút ruột của người cầm vô lăng 20 năm

TTO - Những năm 90 của thế kỷ trước, khi tôi là một công nhân lái máy ủi lần đầu đặt chân đến thị xã Buôn Ma Thuột (tỉnh Đắk Lắk), giao thông Tây Nguyên ì ạch và lạc hậu.

Nhưng dường như nhịp sống chậm lúc đó chưa buộc xã hội phải nghe quá nhiều lời hối tiếc “giá như”…

 

Một tai nạn giao thông - Ảnh: Trương Nhất Vương

Đường Nguyễn Chí Thanh (Buôn Ma Thuột) thuở bắt đầu thi công, còn bạt ngàn cỏ vi vu mọc lút đầu người, nay đã là đại lộ Nguyễn Tất Thành thẳng tắp, thênh thang.

Bất cập ở chỗ, tăng trưởng quá nhanh, lượng ôtô, xe máy quá đông, trong khi cơ sở hạ tầng giao thông hụt hơi trong cuộc đua. Cộng với ý thức kém của nhiều tầng lớp tham gia giao thông, tình trạng đường chúng ta đi (mạnh ai nấy chạy, thích thì dừng, thích thì rẽ…) diễn ra tràn lan.

Cứ nhìn hai thành phố lớn, hiện đại nhất Việt Nam là Hà Nội, TP.HCM đã thấy ngay văn hóa giao thông của nhiều người Việt chúng ta co giãn tựa dây thun. Chật mấy người ta cũng có thể chèn nhau được, và rộng vậy chứ rộng nữa cũng không đủ, cũng bung ra cho bằng hết.

Ông Takagi Michimasa, tư vấn trưởng của Tổ chức Hợp tác quốc tế Nhật Bản, trong phát biểu của mình tại hội nghị dự thảo chiến lược bảo đảm trật tự an toàn giao thông đường bộ quốc gia đến năm 2020 và tầm nhìn đến năm 2030 của Việt Nam, nhận xét: Điều khó sửa trong cách tham gia giao thông của đa số người Việt là sự bất cẩn, thiếu kinh nghiệm, thiếu kiến thức…

Vì vậy, hỗn loạn, ùn tắc, tai nạn xảy ra như cơm bữa là điều tất yếu.

Dù phương tiện truyền thông thường xuyên cảnh báo nhắc nhở, tai nạn giao thông vẫn diễn ra mỗi ngày. Những vụ tai nạn thương tâm, những cái chết tức tưởi, cả những cái chết vô duyên do cẩu thả, không biết nhường nhịn.  

Tai nạn giao thông như cỗ máy xay thịt vẫn từng giây, từng phút tác yêu tác quái trên khắp ngả đường.

 

Xe tải cũng lật ngang - Ảnh: Trương Nhất Vương

Nếu như có hai chữ "giá như" trong tất cả trường hợp tai nạn…

Lái xe bằng cả trái tim, khối óc nhạy cảm

Sau gần 20 năm trong nghề lái, từ máy ủi, máy kéo cho đến ôtô các loại, bây giờ tôi là thầy giáo dạy lái xe. Nhớ lại những ngày đầu tập lái xe, gặp ông chủ cẩn trọng và nổi tiếng là người khó tính trong nghề nghiệp. Đi số có tiếng kêu, chân ga phập phù là anh chỉnh ngay.

Trời nắng nóng trong điều kiện xe có tải, không bao giờ anh cho tài xế chạy quá 50 km/giờ. Đêm khuya tưởng anh ngủ say, chạy nhanh một chút, anh bùng dậy thảng thốt nhắc chạy chậm lại…

Sau này làm chủ một chiếc xe, tôi cũng nổi tiếng là tài xế khó tính. Tôi chiêm nghiệm: “Những người mới vào nghề lái xe, chỉ gặp những tài xế nghiêm khắc như vậy mới nên người, mới tồn tại lâu trong nghề lái xe và không dính vào tai nạn, nhiều khi là chính mình giết mình”.

Giờ dạy lái xe càng thấm thía điều này.

 

Xe tải đổ cả vào ven đường - Ảnh: Trương Nhất Vương

Gần 20 năm, tôi ôm tay lái, đi qua biết bao nhiêu ngả đường đất nước, chở biết bao nhiêu tấn hàng hóa, biết bao nhiêu chuyến hành khách đi đến nơi về đến chốn an toàn, bỏ qua biết bao ánh mắt nhìn có cả yêu thương, giận dữ…

Học cư xử lấy nhường nhịn làm gốc rễ, một điều nhịn chín điều lành, ác giả ác báo. Làm việc bằng cái tâm, lái xe bằng cả con tim, khối óc nhạy cảm, minh mẫn, biết yêu thương, chia sẻ và đau trước những đau thương, mất mát…

Mọi lời giảng rút từ những chặng đường mồ hôi nước mắt đời mình, tôi luôn muốn lặp đi lặp lại là: Đừng vì một phút bất cẩn mà gây họa cho người khác. Đừng vì nôn nóng về sớm một tí mà dẫn đến thương tật, chết người!

Tôi viết bài này sau rất nhiều năm cầm vôlăng. Tôi nguyện cầu cho tất cả mỗi khi ra đường đều trở về nhà an toàn và hai chữ "giá như" đừng bao giờ xuất hiện sau mỗi tai nạn, trong đầu người đã chết và cả những người đang sống!

TRƯƠNG NHẤT VƯƠNG


HỒI ÂM CHO http://thai@yahoo.com

Published on 00:26, 10/24,2011

HỒI ÂM CHO http://thai@yahoo.com

Anh http://thai@yahoo.com thân mến! Tôi đi cày giờ này mới về, lại phát hiện anh đã vào conments từ lúc nào, thật thất lễ, sorry! Như tôi đã nói tôi ko muốn tiếp chuyện người đứng trong bóng tối, nhưng vì anh xưng "tôi là giới luật sư" thì tôi châm chước với anh vài lời thế này.
Nếu anh thắc mắc vì sao tôi ko muốn nói chuyện với người ko dám lộ diện. Tôi sẽ nói rằng tôi xem thường những người như vậy vì nói chuyện mà như thằng ăn cắp phải dấu mặt( nội tư cách đã thấy kém cỏi rồi). ko bao giờ bằng một thằng lái xe như tôi!

Tiếp nữa như anh nói "Tôi là giới luât sư chi phân tích vụ án nói đúng khách quan chứ không có ý đồ gì khác, còn Thái hay Thao đúng là một người cả nhưng vì lý do công việc Tôi không thể cho biết tên tuổi cụ thể được".
Anh là luật sư còn tôi là cái gì? anh khách quan, không có ý đồ gì nhưng vì công việc không thể nói tên tuổi...Vậy còn tôi? sao anh ko đặt vấn đề ngược lại tôi vì cái gì mà tôi lên tiếng lên án và đem cả tên tuổi địa chỉ nhà tôi ra khoe vây?
Tôi chỉ nhẹ nhàng với anh một tý cho vui vậy. Nếu anh quang minh chính đại, anh là luật sư, còn tôi là một anh tài xế mới chuyển sang dạy lái xe mấy tháng nay. Anh có dám chắc những phân tích, nhìn nhận vấn đề của anh hơn tôi... Rất mong anh xưng tên tuổi, địa chỉ cơ quan nơi anh công tác, số điện thoại và tôi xin trải thảm hầu chuyện anh, nhất định sẽ lắg nghe kĩ càng và học hỏi nếu anh đúng.
Tôi chỉ nhắc anh nên đọc thêm bài tiếp theo vụ án Đỗ Lợi TÒA PHÚC THẨM ĐÃ CHỊU LẮNG NGHE trong đó Tòa án Nhân dân Tỉnh Đăk Lăk trong phiên xử phúc thẩm đã hoãn phiên toà, cho điều tra, và cho cháu bé đi giám định lại. Cũng báo cho anh biết là gia đình sau 3 tháng chờ đợi phía công an đã hẹn ngày 27/10/2011 sẽ cho cháu bé đi giám định lại ở Tp HCM. Nói như vậy để anh xem lại ý kiến của anh hôm trước, anh nói: "Ý kiến bà Độ nói pháp y khám sơ sài là cũng không đúng vì luật Tố tụng hình sự quy định Bác sỹ pháp y giám định và tự chịu trách nhiệm về kết quả giám định của mình, việc cho bị hại nằm và dạng chân để chụp ảnh qua đó xác định màng trinh của cháu bé là chính xác..."
Tôi hỏi anh, các quan tòa đều là luật sư giống anh, tại sao họ lại cho cháu bé đi giám định lại mà không phản biện giống như anh vậy? Tòa sai à???
Anh phải xem lại mình nhé...
Tiếp nữa, là một luật sư nếu anh có tâm thì anh phải hiểu tôi là một lái xe, tôi thiếu cái gì, anh trợ giúp cho tôi. Để làm gì? để đòi lại lẽ phải, công bằng cho cháu bé trên cơ sở Luật pháp, Chứ không phải hùa nhau để làm oan sai, ép người ta đền tiền cho nhiều... đi tù thật nặng.
Anh không làm đc việc đơn giản đó anh lại lo xa "chúng ta là người lớn cũng không nên khơi sâu làm gì tránh tổn thương, làm ảnh hưởng tới sự hình thành và sự phát triển bình thường của cháu bé"... Mới nghe thì có vẻ rất đạo đức nhưng tôi và rất nhiều người, ngay cả bố mẹ của cháu rất đau lòng gặm nhấm một điều: " nó đã làm tan nát cưộc đời con bé rồi, bây giờ phải chăm sóc, dạy dỗ thế nào đây??? một tương lai mờ mịt khi trong đầu óc trẻ thơ đã bị một vết chém quá sâu, quá lớn, vĩnh viễn ko bao giờ có thể lành đc nữa rồi..." Chúng tôi đã lo cho cháu bé chuyển nhà, chuyển trường xuống SG học tập, chỉ mong cháu sẽ nguôi phần nào... Anh ko phải lo chúng ta thế này thế nọ nữa... Mà anh hãy cùng tôi, giúp tôi một tay làm sao vụ án đc kết thúc nhanh chóng, đúng người , đúng tội, không để lọt tội, và cũng ko để oan sai, từ đó cháu bé sẽ đc yên tâm phần nào, nó sẽ nghĩ người lớn làm ác sẽ bị trừng trị, trẻ con càng phải ngoan ngoãn, chăm lo học hành để làm người tốt.
Việc tòa án cho điều tra lại, cho cháu bé đi giám định lại đã cho thấy cái từ tôi dùng là " KHUẤT TẤT..." HOÀN TOÀN CÓ CƠ SỞ. Nó đập vào cái lập luận mà anh dạy cho tôi: "tránh trường hợp anh nêu ra trong block nhiều người không hiểu sẽ đưa lên phương tiện thôn tin đại chúng sẽ lợi dụng xuyên tạc chống phá nhà nước ta. ( Đạo phật đã dạy " sống có đức mặc sức mà ăn" anh yên tâm đi gieo gió ắt phải gặp bão, anh đừng có lo)."
Tôi lại quay lại một cái conments của anh: http://thai@yahoo.com 02.10.11@01:22
luat su chu duc luu vi tien ma noi buc xuc chu neu giam dinh lai ket qua mang trinh rach thi ai dam khang dinh do bi cao loi hiep dam hay chau be sau khi bị bị cáo lợi dam o lai quan he voi người khác, lúc đó thì cơ quan tố tụng tin vào kết quả giám định nào vì tội dâm ô và hiếp dâm hai tội hoàn toàn khác nhau. Hãy nhìn nhận và đánh giá khách quan đi chứ."
Anh là Luật sư, là đồng nghiệp của ông Chu Đức Lưu, anh nghĩ sao nếu tôi cung cấp cái nhận định này cho ông Chu Đức Lưu thì ông ấy sẽ đưa anh ra toà, và tòa sẽ xử anh vào tội gì anh biết không??? . Anh có vẻ lo cho tôi nhưng anh lại còn hớ hênh và tỏ ra non hơn tôi tưởng rất nhiều... và tôi cũng nhắc luôn để anh biết. Không quá khó với cơ quan chức năng để từ cái conments này mà lần tới nhà anh đâu anh ạ!.
Thôi, vui với anh một tý vậy,anh đừng lo lắng. Tôi vẫn sẽ tôn trọng anh Nếu lần sau anh muốn tôi hầu chuyện thì mong anh nhớ những phép tắc cơ bản của một con người có tự trọng, nghĩa là phải có tên có tuổi, có địa chỉ... Nhất định tôi sẽ hầu anh. Chúc anh sức khoẻ, trí tuệ và thành đạt.

* Trong bài có sử dụng một số góp ý từ bài GÃ HÀNG XÓM BẤT NHÂN VÀ NHỮNG KHUẤT TẤT tại địa chỉ http://nhatvuong.blogtiengviet.net Ai muốn tham khảo kính mời


ĐỀ NGHỊ TRAO ĐỔI..Ý KIẾN MỚI VỀ VỤ ÁN GÃ HÀNG XÓM BẤT NHÂN

Published on 02:31, 10/10,2011

ĐỀ NGHỊ TRAO ĐỔI..Ý KIẾN MỚI VỀ VỤ ÁN GÃ HÀNG XÓM BẤT NHÂN

Bây giờ là 2h19 phút,ngày 10/10/2011 Nv tình cờ nhận được phản hồi mới nhất đến từ http://thao@yahoo.com kính đề nghị bà con và đặc biệt là các luật sư tham gia trao đổi. Xin chân thành biết ơn! xin gửi đường dẫn để bà con tiện theo dỏi và trao đổi

http://nhatvuong.blogtiengviet.net/2011/07/15/ga_ha_ng_xa_m_baoct_nha_n_va_nharrng_khu

http://nhatvuong.blogtiengviet.net/2011/08/05/tiaoip_theo_vary_ain_a_ar_larpi

11. Cảm nhận từ: Thao [Bạn đọc] · http://thao@yahoo.com/ 07.10.11@12:47
Ý kiến bà Độ nói pháp y khám sơ sài là cũng không đúng vì luật Tố tụng hình sự quy định Bác sỹ pháp y giám định và tự chịu trách nhiệm về kết quả giám định của mình, việc cho bị hại nằm và dạng chân để chụp ảnh qua đó xác định màng trinh của cháu bé là chính xác, việc này có sự chứng kiến của người đại diện hợp pháp của bà Độ là mẹ của cháu bé. Việc điều tra viên ghi lời khai của cháu bé có chữ ký xác nhận của bà Độ nhưng sau đó bà Độ lại trình bày trước tòa là lời khai điều tra viên đọc cho chép như đã nêu ở trên là không đúng vì biên bản ghi lời khai phải do điều tra viên lập và đã thông qua cho mọi người cùng nghe công nhận là đúng ký tên xác nhận ở dưới. Như vậy bà Độ là người có đủ năng lực hành vi có khả năng nhận biết và điều khiển hành vi của mình đứng ra bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho con gái thì không có lý do gì điều tra viên đọc cho ghi nếu không đúng mà bà lại ký hơn nữa bà Độ tố cáo Lợi Hiếp dâm con bà nhưng lại không có tài liệu chứng cứ chứng minh ngoài lần bà bắt quả tang Lợi dùng miệng hôn vào bộ phận sinh dục của cháu ( có biên bản phạm pháp quả tang). Như vậy qua kết quả giám định pháp y cho thấy màng trinh của cháu bé không bị rách chứng tỏ bị cáo Lợi chỉ có hành vi dâm ô chứ khong có hành vi giao cấu và ý thức của lợi cũng chỉ muốn dùng miệng hôn vào bộ phận sinh dục nhằmthỏa mãn dục vọng chứ không nhằm mục đích giao cấu. Về yêu cầu giám định lại theo yêu cầu của bà Độ cũng như của luật sư Lưu là không có cơ sở vì theo như bộ luật tố tụng hình sự quy định thì việc giám định lại phải có căn cứ cho rằng việc giám định đó là không khách quan và việc giám định đó phải do Hội đồng giám định pháp y khác tiến hành. Như vậy nếu đưa cháu bé đi giám định theo yêu cầu của bà Độ về mặt pháp lý nếu kết quả giám định sau cho ra kết quả cháu bé bị mất màng trinh thì cũng không buộc tội đối với Lợi về hành vi hiếp dâm được vì nếu như có luật sư bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho Lợi cho rằng cháu bé bị rách màng trinh sau khi Lợi có hành vi dâm ô thì khi đó Cơ quan tố tụng sẽ căn cứ vào kết quả giám định nào, chính vì vậy không thể chấp nhận ý kiến của bà Độ cũng như của luật sư được. Về ý kiến ở phần trên nêu là Viện kiểm sát nhân dân Tp BMT- Đăk lăk bác đơn kháng cáo của gia đình nạn nhân là không đúng vì chỉ có Tòa án nhân dân Tỉnh Đắk Lắk mới có quyền bác đơn của bà Độ chứ VKS TP BMT không có thẩm quyền bác đơn ( Đây là ý kiến cá nhân của tôi hoàn toàn khách quan và dựa trên cơ sở pháp luật Tố tụng hình sự và Bộ luật hình sự Việt Nam để các bạn được rõ). Rất mong được sự trao đổi và góp ý của các bạn.


THUYẾT KHÔNG TƯƠNG ĐỐI

Published on 13:27, 10/05,2011

THUYẾT KHÔNG TƯƠNG ĐỐI

 

Đến sợi tóc cũng ngả màu chiều

Răng tưởng chắc cũng nhiều thay đổi

Chẳng còn trẻ để yêu cuồng sống vội

Gặm nhấm trong lòng những con sóng xa

 

Thời gian, thời gian bằng vũ trụ bao la

Mà mơ ước chẳng bao giờ tuyệt đối

Kỉ niệm những tháng ngày trôi nổi

Lý tưởng bằng mây trôi lang thang

 

Chẳng còn những tháng ngày hồng hoang

Chẳng ai có thể sinh ra đời một lần nữa...

Xin làm trái ớt chỉ thiên giữ trời màu lửa

Cay đến tột cùng...

BMT4/10/2011

Trương Nhất Vương


Ba mươi giờ đồng hồ của Nhất Vương..

Published on 21:15, 09/24,2011

http://nguyenvinhtuyen.blogtiengviet.net/2010/06/17/ba_madaii_giar_a_ar_ng_har_carsa_nhaoyt_

Ba mươi giờ đồng hồ của Nhất Vương...

17/06/2010@10h40 2250 lượt xem, viết bởi: baothutuenhan 
Chuyên mục: Nhật ký & Chia sẻ
30 GIỜ CỦA NHẤT VƯƠNG

.

alt

.

Chàng trai 40 tuổi này có một dáng vóc TÀI HOA ngay từ cái nhìn bất chợt tại buổi gặp gỡ đầu tiên! TÀI trong chữ TÀI XẾ; HOA gắn bó với CHỮ VĂN của Thi Nhân. Ấy là gắp chữ gắn nhăng nhít kiểu Tàu để ta cùng nhau quan sát Chàng Văn này với nghề XẾ ra sao nhé:

Chàng đến với LGP khởi sự từ một cuộc phone bắt đầu từ Thanh Hóa: “ Alô!...”

LGP hứng khởi lăng săng qua lại trong cái gian rộng vừa ốp lát xong tại căn nhà mới sửa. Vậy là có một cuộc gặp thú vị từ lâu nơi mong đợi!…
…Tin nhắn cuối ở ven đường Phạm Hùng – đối diện bến xe Mỹ Đình …và Nhất Vương nhảy xuống đỡ GP lên cửa đón khách: xe 47-15-38 của nhà xe Thiên Thảo. Nhất Vương hay LGP khéo cuốn hút nhau vào cuộc hành trình giai đoạn cuối Nam - Bắc. Niềm vui dào dạt, tay bắt, mặt mừng, chuyện trò ríu ran không ngới suốt cung đường non một giờ đồng hồ trong một tối nhấp nhóa hè nồng oi ả…
Điểm tập kết cuối ngon nghẻ vào khoảng 21h ngày 15.06.10 tại ngoại vi phố huyện Yên Lạc Thành phố Vĩnh Yên. Thôi thì cứ để cho hai cái slide dưới đây thay GP nối tiếp dòng văn cho tạp bút về một kỷ niệm:

 

alt alt alt

 

 

Mời các Quý Bạn đọc hãy thưởng thức một thi phẩm của nhà thơ Nhất Vương:

KHÁT TÌNH

Đêm vẫn mở muôn sắc màu rực rỡ
Giấc ngủ chẳng chịu về chia nỗi nhớ cùng ta
Tiếng vạc kêu thương lẩn khuất quanh nhà
Tiếng cú rúc gọi hồn ma về gõ cửa

Ôi!!!...
Cái khát tình khiến trái tim như đang đùa với lửa
Lấp liếm quay cuồng...
Môi dộp
Lưỡi khô

Đêm nay đêm khuyết tật, đêm bơ vơ
Đêm thắc thỏm, ngóng chờ
hốc hác
Con nhện ưu tư giăng nỗi đau
bàng bạc
Ta
vật vã
người
trên
hoan lạc
đời

 

 

 

 

alt alt alt

 

 


Cảm nhận:

1. Cảm nhận từ: Việt An [Bạn đọc] 17.06.10@11:15

@LGP!

Đã lái xe mà còn làm thơ, thì hãi thật! Đang cầm lái mà "lên cơn thơ"...thì chưa biết chuyện gì xảy ra. NV làm thơ thì em đọc, chứ ngồi sau tay lái của NV...thà em lái thay. Em có lái dở, cũng còn biết trước mà nhảy ra ngoài, khi xe...xuống ruộng.

2. Cảm nhận từ: truonghuuloi [Blogger] 17.06.10@11:57
alt Bài thơ của Nhất Vương hay quá.Hiện đại mà trẻ trung.Cảm ơn LGP cho làm quen với một hồn thơ của một người lao động chân chính.

3. Cảm nhận từ: BảyThi [Bạn đọc] · http://http:/vnweblogs.com 17.06.10@20:31
Trưa nay đã có ghé trang bác! Chưa cảm nhận chi cả. Có đọc lướt một số bài. Link qua các trang khác có nghe mấy bài hát của Vĩnh Tiến và bài viết về VT...
Phong phú quá.
Vừa được biết bác ghé thăm bên nhà BT. Cảm ơn bác!

CHức bác một buổi tối vui vẻ!
Bảy Thi

4. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 18.06.10@05:46
alt @Việt An

Bài lên trang xong thì mất điện từ trưa qua đến giờ!?... VA không thừa hưởng cái nóng Hanoi đến nhốn nháo, đến quay cuồng của mấy ngày hôm nay cứ đảo vòng, luân phiên theo từng khu vực... thường là rơi vào những nhà nghèo, khu nghèo, tỉnh lẻ, phường xã xa trung tâm!.... Khó trách vì khô hạn! Đất bị HẠN khô - Người cũng gặp HẠN luôn!. Không điện, NÓNG BỨC, NGỘT NGẠT KHÓ CHỊU, CHỒN TRỔ cộng với BỨC XÚC, LO LẮNG thương nhóm Nhi đồng con nít làm cho Người Nhớn ai ai cũng thấy như 'được' LUỘC trong 'HẠN ĐỜI KHÔ KHỐC'...
VÀI DÒNG PHI LỘ THAY CHO KÊU CA VỚI ÔNG GIỜI ...và Việt An hiểu giùm là được, mà cũng đừng cho ai biết nha!
Tinh mơ này, giải tỏa được BỨC XÚC rồi nhờ mấy chữ kia bật ra khỏi người; ta bàn tiếp đến Nhất Vương - tên Văn Sĩ lạ và khác người này nhé:
... Từ cái đận NBT đưa bài bình 'MUỐI DƯA' về, mình quan sát, rồi đọc và khoái cái tên giặc lái này luôn. Tìm đến nhà hắn không khó, cứ theo đường link CM của hắn tại mỗi nhà là ta gặp LÍNH XẾ này luôn. Gọi LÍNH XẾ là bắt mạch đúng nghĩa hắn thích... LGP đã đi với 'hắn' một cung đường ngắn từ Mỹ Đình qua TP Vĩnh Yên tới thị trấn Yên Lạc chừng năm chục km và nhận ra chân dung tên Giặc Lái 'NHÀ THƠ ÔM VÔ LĂNG' này... Lạ lắm, thích lắm, hay lắm.... có một không hai đấy! Vừa ôm vô lăng vừa 'lên cơn Thơ' vừa viết bình luận ! Chao ôi! Lạ quá!... Kinh thật! 'HẮN' làm việc (LÁI XE AN TOÀN - cả vạn KM đường...) lại cùng lúc Sản Xuất Văn Thơ y như lực điền vừa cấy lúa, vừa bổ củi (mà chết thay! THƠ lại HAY, VĂN PHONG Ngon Nghẻ...)...Chữ của hắn, Ai thì không biết, chứ Gà Phố thì mổ lấy, mổ để, nhai rau ráu, nuốt vội như khi háu đói vớ đĩa ngô mầm chao mỡ vậy!
... Một @ Comments lại dài dòng như thế này thì chả nên tí nào, dưng mà tại vì có điện cho GP mổ máy khi mà nóng trong người còn bức bối nên sinh ra xúc cảm dài dòng... VA đọc cho Vui Vui nha!
...GP đi ngủ bù đây!
Chúc Vui vẻ An Mạnh để khi GP gọi là lái xe thay cho Nhất Vương nha (Khi ấy mục sở thị cái lạ hoắc của vùng Văn Chương Lính Xế!)!!!...À này, lạ lắm! "hắn - Nhất Vương -" còn sáng tác cả Ca khúc (như một nhạc sĩ thực thụ) trên vòng tròn vô lăng nữa đấy! Kinh không?...Hãy ĐỌC - NGHE & XEM KỸ ẢNH CHỤP ĐỘNG ĐẬY chạy trên slide của LGP nhé!....

LGP 

5. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 18.06.10@05:56
alt @Trương Hữu Lợi

Trương Lão gia hãy theo đường link này mà đọc cái chữ của LÍNH XẾ kỳ tài này nhé:

1.
http://nhatvuong.blogtiengviet.net
2.
http://nhatvuong.vnweblogs.com/

Chúc Bạn Quý: Vui Khỏe & đọc được nhiều!

LGP 

6. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 18.06.10@06:15
alt Anh BẢY THI Quý Mến!

Lần đầu tiên tôi và Nhất Vương gặp Anh - từ ảo ra thật; ....và THẬT đã làm tôi KINH NGẠC & THÁN PHỤC luôn!
...Sức viết thác đổ của anh đã, đang cuốn, cuộn tôi vào mênh mông biển chữ! Lại còn in ấn, phát hành những tập comment đầy trách nhiệm với bầu bạn và Thi hữu,Anh quả là một Blogges thật sự Quý Hiếm và đáng Trân trọng lắm thay!
...Đêm ấy ở 115 Trần Huy Liệu Coffee về, Nhất Vương cứ ngợi ca chuyện trò về anh mãi... Tôi vẫn đang tranh thủ đọc về anh nhiều nhiều với bao xúc động xen lồng sự cảm mến & Biết ơn!...
Cầu chúc cho Anh luôn An Mạnh cùng Bút lực ngày một Phong độ, Dồi dào!...

Thân Quý:
LGP_NvT 

7. Cảm nhận từ: Việt An [Bạn đọc] 18.06.10@08:55
@LGP!
Người ta nói: Học lái xe, khó nhất là chạy hình chữ chi. Vậy mà lần đầu tiên em ôm vô lăng, xe nó chạy chữ chi ngay. Thế mà ai cũng kêu khó !?

8. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 18.06.10@12:09
alt @Việt An

Chữ chi không phải là khó trong việc học lái xe ô tô. Tôi đồng quan điểm với chú và cứ ngôi lên carbine là tôi cũng rích rắc chi chi như chú ngon lành. Khó nhất là lái thẳng, mắt nhìn thẳng, mát chân ga ...để rồi hai tay buông xuôi là "bằng E-F" luôn! Tưởng dễ ợt mà đâu có vậy! Cột điện, bụi tre... họ hay trồng giữa đường lắm!...

9. Cảm nhận từ: thanhthuy [Bạn đọc] · http://thanhthuy1959.vnweblogs.com 18.06.10@20:56
Em Thanh Thủy ghé thăm anh đây.Anh ơi !Em bị té xe nằm ôm chân 15 ngày vì bị dạn xương mắt cá chân trái và bị nhiễm trùng phần mềm,chân sưng vù và đau ko đi được .Em phải điều trị kháng sinh liều cao cho đến hôm nay đỡ được 8 phần rồi.
Anh xong nhà chưa ?Bên này em cũng đang hoàn thiện,chắc hơn tháng nữa mới xong.Trang anh phong phú lắm,em sẽ đọc dần.
Chúc anh và gia đình khỏ vui nhé!
Thân !

10. Cảm nhận từ: thoaile [Blogger] 18.06.10@21:26
alt

CHÚ ƠI, LÝ DO TRONG LÚC BUỒN NGỦ, CHÁU ĐÃ ĐỌC NHẦM KHỔ CUỐI THƠ CỦA TÁC GIẢ THÀNH RA THẾ NÀY:





đời
hoan lạc
trên
người
vật vã
Ta
bàng bạc
Con nhện ưu tư giăng nỗi đau
hốc hác
Đêm thắc thỏm, ngóng chờ
Đêm nay đêm khuyết tật, đêm bơ vơ




SAU ĐÓ, KHÔNG HIỂU SAO LẠI ĐỌC THÀNH RA THẾ NÀY NỮA:


ta giăng nỗi đau bàng bạc
con nhện ưu tư hốc hác
thắc thỏm ngóng chờ
đêm khuyết tật bơ vơ
trên hoan lạc đời người
vật vã
ta

11. Cảm nhận từ: lubim97 [Blogger] · http://lubim97.blogtiengviet.net 19.06.10@01:13
alt ẤN TỰỢNG LẮM! NHẤT VƯƠNG ƠI!
NGƯỜI VÀ THƠ
ĐỜI VÀ NỖI NIỀM NHÂN THẾ.
TỪ NHỮNG TIẾNG RUNG CỦA CON TIM VÌ TÌNH HAY NHỮNG VẦN THƠ RỚM LỆ.
HÒA TRONG TIẾNG BÁNH XE LĂN
HÒA TRONG TIẾNG LÒNG TRỞ TRĂN
RỒI VÚT LÊN
VÚT LÊN VÒM TRỜI XANH THẲM
TIẾNG HOAN CA
TIẾNG TÌNH ĐỜI THIẾT THA
TRONG ÁNH SÁNG CỦA THI CA
CHÓI LÒA!

LUBIM

12. Cảm nhận từ: lhngan [Blogger] 19.06.10@06:55
alt @:Chúc mừng cuộc hội ngộ của bác và Nhất Vương. Chúc một tình thơ ngày càng đằm thắm.

13. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 19.06.10@08:01
alt Em Thanh Thủy

Vậy là đồng dạng tương ứng rồi Em ơi! :

Anh hôn đất - Em đo đường
Ai mơ ước chuyện liệt giường đâu Em
Đo đường, hôn đất khó quen
Đời người mấy bận bõ bèn tấm thân?...

Anh xin được chia sẻ cùng Em!:

Cùng cảnh ngộ dễ bề chia sẻ
Ai đau thay mình - Ai khổ hộ ai
ai ngoảnh mặt, ai quay lưng lặng lẽ
Đời phảy tay?
...một chấm hỏi xuống dòng!

Thanh Thủy à! Vậy là tháng Tám tới Em có sắp xếp được chuyến đi du lịch Nha Trang không đấy?

Cầu mong cho Em mau hồi phục. Cái chân của anh giờ hỏng rồi, khó khăn trong việc đi lại quá nhiều...Chuyến đi chơi với Nhất Vương lên Vĩnh Yên là chuyến offline cuối cùng cũng nên!?... Anh đang điều trị ngoại trú...
Nhà đã xong. 400met vuông nhà mênh mông... một mình rộng rãi với nỗi buồn tới mức CHÁN & CHÁN cả Internet...

Khỏe mà đi lại được thì sang chơi bên Nghĩa Đô với anh nhé!

Chúc Em gắng Vui để dưỡng thương cho mau hồi phục!

Anh:
NGUYỄN VĨNH TUYỀN 

14. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 19.06.10@08:59
alt @Thoại Lê

Có nhiều cách tiếp nhận thơ!
Người ta tiếp nhận thơ trong lúc mơ màng cơn đói ngủ thì quả đúng là như vậy đấy! Thời nay đa phần người ta lĩnh hội THƠ bằng lặn chữ, không từ ngữ và vô ngôn. Còn khi cơm no, bò cưỡi như GP thì:

Ta vã vật - để người đời lao xao hoan lạc
khiếm khuyết đêm tật nguyền
chớ thắc thỏm
đừng ngóng chờ
con nhện con: quyền gì trước một phảy tay, quay mặt?
tơ lưới nào giăng giăng cản bão tình cuồng liệu thắng?...
bội bạc một nỗi đâu - hốc hác cả chiếu giường!

THẾ RỒI TỪ ĐÂY CỘNG HƯỞNG CHO MỘT THÂN XÁC ĐANG CẬN KỀ TÀN PHẾ. CÁI LÃNH ĐẠM THỜ Ơ ĐẾN VÔ TÌNH KHẮC NGHIỆT TÓI HƠN CẢ TRĂM LẦN GIẾT CHẾT TÌNH THÂN ĐÃ CÓ. OÁN HÂN CHÍNH BẢN THÂN MÌNH NHƯ MỘT MẦM SỐNG MỚI CỰA QUẬY Ở MẤY ĐẦU NGÓN TAY MỔ CÒ?... NGÀY MAI RỒI SẼ RA SAO!!!:

Đêm ác thú cõng người tàn phế
loanh quanh chạy ngược thời gian
Người Thơ thành Người Nhện
để quên!

Người ta quên để nhớ
Người Nhện quên để đau
câu thơ yêu đã vỡ
vô ngôn thường không màu

Này ơi cứ hoan lạc
trên lưng đời cong queo
chữ nhân gian đâu nghèo
khinh nhau viêm màng túi
tach ca-phe nợ treo?...

NGÀY BUỒN NHẤT - CHÚ TÂM TRẠNG NÊN VIẾT LINH TINH. MAI NÀY KHÔNG Blog NỮA DU CA NHƯ va CÓ KHI LẠI HAY!

Cầu chúc cho Thoại Lê rộn ràng trong tất bật công việc để Mai này Vui Vui nhiều!

Chú
NGUYỄN VĨNH TUYỀN 

15. Cảm nhận từ: dangdinhnguyen [Bạn đọc] · http://tamnguyenblogtiengviet.net/ 19.06.10@09:08
Cảm ơn bác GP cho bạn đọc được làm quen với một hồn thơ của một người lái xe- tài hoa.

16. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 19.06.10@09:29
alt @BIM
Con người thô thô, quần áo bân bẩn đầy mùi dầu mỡ xăng xe cảm như không được phép ngồi gần những người đẹp! Thật là buồn tình - kể cả thơ hay, nhạc hót của hắn cũng chẳng là gì! Hắn không phải là Quý tộc, Quý phái sang trọng chi hết! Hắn ra thăm GP què cẳng bị bỏ rơi. Hắn ngồi uống trà đá quán cóc, tối về ôm GP lăn lóc sàn đất hoặc sàn xe. Hắn chỉ là một thằng lái xe NGHÈO chẳng ai thèm gặp! Chẳng vì thế mà GP & Hắn cảm phiền khi thân phận hắn và GP tự xếp mình đứng vào chân tường mà ngó trời, ngó thiên hạ để viết viết, lách lách
Tin thì tin luôn thể...

NHỮNG CÂU THƠ CM ĐỒNG CẢM của Bim VỚI 'tên' LÍNH XẾ NƠI TRANG VIÊT CỦA LÃO GÀ QUÈ NÀY THẬT ĐÁNG TRÂN TRỌNG và MUÔN LẦN TRI ÂN. NẾU CÓ THỂ THÌ BIM ĐỌC THÊM TẠI:

1.

http://nhatvuong.blogtiengviet.net
2.

http://nhatvuong.vnweblogs.com/

... VÀ LƯU Ý ĐỌC CÁC BÀI VIẾT CỦA TÊN GIẶC LÁI NÀY Ở CUỐI TRANG WEBBLOG http://nhatvuong.vnweblogs.com
VỀ THÁI ĐỘ VỚI NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH & HỘI LUẬN VĂN CHƯƠNG NHÉ!

Thân Mến & Trân trọng BIM rất nhiều! Rất nhiều!

LGP 

17. Cảm nhận từ: nhatvuonglaixe [Blogger] 19.06.10@09:36
alt Chào LGP! Cám ơn LGP đã lưu lại kỉ niệm một lần đẩ rồi nhớ mãi...
LGP NV đã đọc hết các comments, cám ơn tất cả! LGP ạ! đang đau chân mà trong những cảm nhận vẫn tung ra rất nhiều thơ ngẫu hứng, nhất là phần cho chị THANHTHUY, THOAILE...Phần thơ ở com cho TL nghe rất sướng! LGP rất mạnh ở những comments như thế này chăg?
một lần nữa biết ơn LGP về tất cả. Chúc LGP mau lành bệnh để còn có thể thực hiện chuyến du hí Tây Nguyên với biết bao phong cảnh kỳ thú và con người chất phát đang đợi Bác đấy hihi

18. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 19.06.10@09:36
alt Biết ơn Lê Hà Ngân với lời chúc tốt đẹp!
Chương trình MC về Thơ trên biển của LHN ai cũng khen nức nở. Tại Hội Nhà Văn (số 9 Nguyễn Đình chiểu - HN) nhà văn Lã Thanh Tùng gọi điện cho Gà Phố nhắc nhở lưu tâm và khen hoài...
Chúc mừng! Chúc mừng!

LGP 

19. Cảm nhận từ: nhatvuonglaixe [Blogger] 19.06.10@09:43
alt @ Gửi anh LUBIM!
Cảm nhận từ: lubim97 [Blogger] · http://lubim97.blogtiengviet.net
ẤN TỰỢNG LẮM! NHẤT VƯƠNG ƠI!
NGƯỜI VÀ THƠ
ĐỜI VÀ NỖI NIỀM NHÂN THẾ.
TỪ NHỮNG TIẾNG RUNG CỦA CON TIM VÌ TÌNH HAY NHỮNG VẦN THƠ RỚM LỆ.
HÒA TRONG TIẾNG BÁNH XE LĂN
HÒA TRONG TIẾNG LÒNG TRỞ TRĂN
RỒI VÚT LÊN
VÚT LÊN VÒM TRỜI XANH THẲM
TIẾNG HOAN CA
TIẾNG TÌNH ĐỜI THIẾT THA
TRONG ÁNH SÁNG CỦA THI CA
CHÓI LÒA!

Một cái còm hay một bài thơ: nhưng câu thơ ngẫu hứng mà sáng lên cả một tấm lòng nhân ái, chính trực. Hy vọng có dịp đc đón anh trên Tây Nguyên vào một ngày đẹp trời nào đó, biết ơn anh về sự ưu ái với NV. Chúc anh mọi sự tốt lành

20. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 19.06.10@09:55
alt @Tầm Nguyên

Cuộc sống vẫn còn có những gam màu như thế này, thật đáng trân trọng Nguyễn ạ! Anh què nhưng không cụt tay, lại còn cái đầu chật chữ nhăng nhít mà văn văn, thơ thơ cuội phá với đời! Kiểu gì với anh đây vẫn là một dạng trời đày em ạ!
Trời đày cũng có cái sướng của nó! Ví như Trần Hồng Giang: một khoảng trời riêng, văn chương độc mã... thì LGP chỉ là cái tép thối mà thôi!
Từ giờ không yêu nữa( kể cả cái thân tàn này!) CHÁN thì viết cho hết chữ thì thôi!

Vẫn còn biết:
CHÚC CHO TẦM NGUYÊN VUI NHIỀU và VẼ TRANH THẬT KHỎE! THẬT ĐẸP! THẬT NHIỀU!... nhưng KHÔNG BỊ RẺ RÚNG!

LGP

21. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 19.06.10@10:17
alt Nhất Vương ơi!

Vui đi!

Sau cả cung đường ôm vô lăng khoảng 4000km cả đi lẫn về... ai bảo không mệt là bốc phét! Mười chuyến đi như thế được thu về 2/3 của 12 triệu bèo bọt (ấy là còn bị bọn 'không có óc người' vặt vẽo, lục túi ,trấn lột suốt chặng đường căng thẳng mất 1/3 số tiền mồ hôi nước mắt ấy...
..Vậy mà CẮN RĂNG để SX ra thơ, ra Văn bình, ra Nhạc để đời thì thì đời này chỉ có Nhất Vương làm được mà thôi!...

...Sau cái đận này giời cho GP còn sống thì phải 'trốn' vào Buôn Ma Thuột với NV rồi 'tạt' sang SG chọc ngoáy VA, THL... rồi phá nhẵng TL vài tháng cho bõ những ngày liệt giường thế này hén!

Thôi cứ cùng nhau vui đại đi cái đã! Anh Bảy Thi lại nhắn nhắc gọi NV rồi đấy!

LGP 

22. Cảm nhận từ: baothutuenhan [Blogger] 19.06.10@10:54
alt @BIM
@Nhất Vương!

...Một ngày nào đó, Xe ô tô của NV vẫn qua lại vùng đất vùng trời của Bim,; nếu thuận tình với thuận thời gian thi một Alô! Alô! là ta bố trí đón nhau lên xe đi chu du Tây Nguyên được ngay ấy mà. Què cẳng ngồi đây mạnh miệng ba láp còn được huống hồ sang tận Nữu Ước:

Cứ đong ao - cứ tràn đời mơ ước
được cũng nên người, chẳng được cũng thành nhân!

Chúc mọi người Vui nhiều!

LGP

23. Cảm nhận từ: Việt An [Bạn đọc] Chung | Góp ý (2) | Edit | Bản inBản in

Bài đăng trên báo Tuổi Trẻ 9/9/2011

Published on 20:29, 09/09,2011

Mãi lộ: đánh sao để tan?

http://tuoitre.vn/Ban-doc/454989/Mai-lo-danh-sao-de-tan.html

TTO - Dư luận cả nước bức xúc trong nhiều năm nay về nạn mãi lộ, chỉ cần hỏi bất kỳ hành khách là một bà cụ hay một trẻ em: CSGT chặn xe để làm gì? Nhiều người trả lời ngay theo thói quen: để ăn tiền.

TTO tiếp tục giới thiệu một ý kiến mới của bạn đọc trong hàng ngàn ý kiến gửi về tòa soạn mấy ngày qua.

Tôi đã nhiều lần mất ngủ với suy nghĩ: chỉ cần chở đúng tải, đúng số lượng khách theo giấy phép lưu hành, đừng vi phạm Luật giao thông đường bộ là chẳng phải quỵ lụy xin xỏ, tiếp tay cho những CSGT biến chất nhũng nhiễu, ăn hối lộ. Chỉ đơn giản vậy sao cánh tài xế không làm được?

alt
Cảnh tài xế chạy vào tấp nập để “làm luật”, trình “giấy” cho chốt CSGT Hà Tĩnh tại gần khu vực đèo Nhô, Kỳ Phương, Kỳ Anh chiều 24-7- Ảnh: H.K. (chụp từ camera)

Làm trái, tất cả chỉ vì tiền!

Tự vấn, tự trả lời: tất cả vì đồng tiền! Tôi cũng đã từng như bao tài xế khác trên đất nước này tiếp tục làm sai với những gì lương tâm không muốn.

Tôi không biện minh cho sự sai trái của cánh tài xế. Đã là tài xế không ai muốn chở nhiều, chở đông, nặng, càng không ai muốn xảy ra tai nạn. Nhưng không tài xế nào tránh được sức ép lợi nhuận mà chủ xe giao phó. Với xe khách là lượng khách, giá vé; với xe tải là nguồn hàng và cước vận chuyển.

Ai đảm bảo mỗi chuyến xe khách khi rời bến đều đủ số lượng khách tương ứng với số ghế để nhà xe có thể cam kết không lòng vòng đón khách dọc đường? Xe tải thì hàng hóa phập phù. Phần lớn tài xế tự xoay xở kiếm hàng, thường là đến nơi nào thì phải nhờ cò mồi nơi đó. Giá cả thay đổi lên xuống tùy theo mùa, theo lượng hàng từng thời điểm, theo lượng xe hiện có tại chỗ…

Phần lớn giá cả là do cò quyết định. Nguồn hàng đã hiếm, giá cả lại không tự quyết định, trong khi đó cơn bão giá không chừa một ai. Một cặp lốp 11 trước kia chỉ 11-12 triệu đồng, nay đã lên trên 20 triệu đồng. Xăng dầu, lệ phí… tất cả đều trông chờ vào số tiền nhân với đầu tấn mà xe có thể cõng nổi…

Chính từ chỗ này luật chung chi đi vào cuộc sống tự nhiên như hơi thở tài xế vậy. Trước đây từ Nam ra Bắc có đến gần 10 trạm cân quá tải, tài xế hết chung cân đến chung CSGT nhưng vẫn “may nhờ rủi chịu”. Đến nay chỉ còn mỗi trạm cân Dầu Giây, Đồng Nai đang cầm chừng thí điểm mà cũng năm lần bảy lượt báo chí phanh phui…

Điệp khúc chung chi, hối lộ…

Thỉnh thoảng báo chí lại nêu gương CSGT tận tụy hi sinh trong khi làm nhiệm vụ. Đó là những hình ảnh vô cùng cao đẹp về người chiến sĩ công an nhân dân. Càng khâm phục những con người dám xả thân vì sự bình yên của những cung đường bao nhiêu thì tôi càng coi thường những CSGT biến chất bấy nhiêu.

Dư luận cả nước bức xúc trong nhiều năm nay về nạn mãi lộ, chỉ cần hỏi bất kỳ hành khách là một bà cụ hay một trẻ em: CSGT chặn xe để làm gì? Nhiều người trả lời ngay theo thói quen: để ăn tiền.

Lý ra thấy CSGT là thấy sự tin yêu, thấy sự bình yên nhưng trái lại, đến bây giờ phần lớn cánh tài xế được CSGT tập cho thành thói quen, cứ thấy là móc ví…

Trong loạt bài ngày 5 và 6-9-2011 trên báo Tuổi Trẻ về "Nhức nhối nạn mãi lộ: ghê gớm hơn cướp cạn" của phóng viên Hoàng Khương, cung cách, thái độ và các "chiêu" CSGT rút tiền tài xế bị phản ánh trong bài không có gì mới lạ so với thực tế trên cả nước. Nhưng đó lại là một hồi chuông cảnh báo.

Khi các phóng viên đã không quản ngại gian khó, ăn nằm cùng cánh tài xế, mật phục theo dõi dài ngày để có những bằng chứng cụ thể mà lên tiếng, thiết nghĩ cần lắm những biện pháp, những hành động thiết thực, quyết liệt từ các cơ quan quản lý, xử lý ngay những CSGT biến chất ra khỏi ngành để làm gương, chứ không phải những lời bao biện, khỏa lấp.

CSGT được Nhà nước cung cấp phương tiện xe cộ, công cụ hỗ trợ, vũ khí quân trang, quân dụng mà đi ăn hối lộ như vậy là hình ảnh phản cảm nhất, nhếch nhác nhất ngày ngày diễn ra trước mắt công chúng, ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín của Đảng, của Nhà nước, gây mất niềm tin trong nhân dân.

Mong sao lãnh đạo ngành công an sớm có giải pháp hữu hiệu để chấn chỉnh đội ngũ CSGT, đẩy mạnh phong trào học tập làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, nhớ sáu điều Bác Hồ đã dạy công an nhân dân phải luôn làm việc với tinh thần “vì nước quên thân, vì dân phục vụ”.

Nếu CSGT cứ đúng luật mà làm, luật pháp bất vị thân, mọi trường hợp vi phạm đều phải bị xử lý công bằng, nghiêm minh và đúng luật, thì đến một lúc nào đó tất cả các xe sẽ phải chấp hành nghiêm mọi luật lệ, giá cước buộc phải tăng lên phù hợp.

Khi đó có năn nỉ người ta cũng không dám chở thêm, chẳng ai ngu dại gì mà vi phạm, vấn nạn mãi lộ tự dưng không đánh mà tan.

TRƯƠNG NHẤT VƯƠNG


TAI NẠN GIAO THÔNG TỪ GÓC NHÌN TÀI XẾ

Published on 05:56, 09/08,2011

alt

Tai nạn giao thông từ góc nhìn của tài xế
Cập nhật lúc 07:14, Thứ Bảy, 20/08/2011 (GMT+7)

Là tài xế với gần 20 năm trong nghề, từ lái máy ủi, máy kéo đến ô tô các loại và bây giờ là giáo viên dạy lái xe, tôi nhận ra rằng: chủ quan chính là  “bệnh” của nhiều lái xe, và đó cũng là nguyên nhân của phần lớn các vụ tai nạn giao thông…

Lấn đường: Là “triệu chứng” kinh niên thường gặp nhất và hay gây tai hoạ nhất, lấn len – theo cách nói của tài xế chỉ việc lấn làn, lấn tuyến, lấn qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, lấn qua vạch giới hạn đường bộ… Đặc thù đường Tây Nguyên nói riêng, đường Việt Nam nói chung là đường đèo dốc, quanh co uốn lượn, tầm nhìn hạn chế. Trên tất cả các quốc lộ, hay tỉnh lộ, khi chưa có điều kiện đặt dải phân cách giới hạn hai chiều xe chạy riêng biệt, người ta dùng vạch liền nét để chia đường. Gặp vạch này lái xe không được cho xe lấn qua, đặc biệt là những nơi quanh cua liên tiếp.

Luật là vậy nhưng nhiều tài xế chẳng hề để tâm, để ý. Xe vào đường quanh co mà chân cứ đạp hết ga. Lực li tâm và lực quán tính, lực đẩy khiến chiếc xe luôn có chiều hướng “bay” ra ngoài lề đường, buộc các lái xe chỉ còn cách duy nhất là lấn đường, tốc độ càng lớn thì phần đường ngược lại nguy cơ bị lấn, bị khoá càng cao. Nếu ai thường xuyên đi trên đường Hồ Chí Minh sẽ thấy các bác tài nhà ta đã phát minh ra một “sáng kiến” hãi hùng: mỗi khi vào khúc quanh, cửa trước bên phụ sẽ được mở ra, một lơ xe sẽ treo người nơi đây để quan sát, báo hiệu xe ngược chiều, hoặc chướng ngại vật phía trước để báo cho tài xế xử lý. Biết bao tai nạn vẫn xảy ra bởi những nơi khuất tầm nhìn thường tiềm ẩn những mối hiểm hoạ khôn lường không thể dự báo, vậy mà các tài xế vẫn không hết căn bệnh chủ quan.

Cứu hộ một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng

Chủ quan, cẩu thả trong khâu chuẩn bị xe cộ: Cao điểm đông khách vào những dịp lễ tết, nghỉ mát, thi cử, thu hoạch…, các xe khách, xe tải thường tranh thủ thời gian quay đầu liên tục nên việc chăm sóc, bảo dưỡng bị xem nhẹ. Ngoài việc chăm sóc dầu, mỡ, nhớt, nước… thì khâu kiểm tra phải làm thường xuyên hằng ngày. Xe chạy văng bánh ra ngoài, mất lái bất ngờ, gãy, vặn xoắn, rớt cạc-đăng, gãy láp… phần lớn đều do bất cẩn, thiếu kiểm tra, gia cố, sửa chữa kịp thời.

Một căn bệnh chủ quan nữa là nhiều nhà xe thường  tận dụng lốp mòn, lốp không đúng kích cỡ, lốp đắp… Hiện tượng này thường rơi vào các xe chợ, xe dù, xe thu nhập kém (nhiều nhà xe khó khăn đến mức phải thế chấp giấy tờ đổ xăng dầu, có khi ký nợ). Không ai có thể biết chính xác lốp nổ lúc nào và không ai dám nghĩ đến hậu quả nhưng vì đồng tiền, vì mưu sinh sống còn… người ta lại trông chờ rủi may! Tôi đã từng nhiều lần vừa ôm vô-lăng vừa cầu khấn và “bò” như rùa qua nhiều cây số khi một lốp phía sau bị nổ, vừa tìm các tiệm vá lốp trên đường để nhà xe trả giá từng đồng mua lại lốp cũ. Điều đáng trách, đáng phê phán là tài xế (cũng có khi do chủ xe ép buộc) sau khi thay lốp và sử dụng lốp cũ vẫn không hề ý thức đến sự nguy hiểm để rồi chạy đua bù thời gian và bắt khách, tránh công an… cho đến lúc tai nạn xảy ra thì hối hận cũng đã muộn.

Nói chuyện và nghe điện thoại khi cầm lái: Vào khu đông dân cư, nơi có nhà cửa gần đường, thường có trẻ em, súc vật băng qua đường… nhưng nhiều tài xế vẫn quay ngược, quay xuôi nói chuyện, nghe điện thoại, “ tám” cao hứng tới nỗi phùng mang trợn mắt, khoa chân múa tay, cười tít mắt, bỏ cả hai tay khỏi vô-lăng. Mặt đường thay đổi đột ngột, ổ gà, ổ voi, sống trâu, lầy lội, đất đá trôi dạt … hay đường gần những lô cao su, gần những cánh rừng, quá trình thay lá và phát tán hạt bị dòng xe cộ đè nát lâu ngày tạo lớp rêu phong, nhiều loại quả, hạt có chất tinh dầu, khi xe qua những đoạn đường này trời nắng cũng trơn, trời mưa càng dễ trượt, lái xe chỉ cần sao nhãng, không để ý, không phán đoán, lường trước thì xe rất dễ mất lái, phanh bị đùa và tai nạn là điều khó tránh khỏi. Còn nhớ trong vụ hai xe khách 69K-4107 và xe 11K-1367  đối đầu trực tiếp trên Quốc lộ 1A đoạn qua xã Hải Thượng, huyện Hải Lăng (Quảng Trị) làm 16 người chết (trong đó có 2 lái xe) và 49 người khác bị thương thì một tài xế xài bằng giả, chạy lấn đường, còn một tài xế đang nghe điện thoại.

Trong điều kiện bài toán giao thông chưa có lời giải, mỗi người, mỗi gia đình xin hãy biết sợ tai nạn giao thông và nhắc nhau cẩn thận! Hãy tự biết lo cho mình mỗi khi ra đường, để ý quan sát, chịu khó nhường nhịn. Đừng bao giờ quá tin là người ta đã thấy mình bật xi-nhan rồi và nhường mình, cũng đừng bao giờ nghĩ rằng xe lớn sẽ nhường xe nhỏ hay ngược lại. Hãy đi chậm lại bởi “nhanh một phút có khi lại chậm cả đời”.

Trương Nhất Vương
(Trường Trung cấp Nghề Vinasme Tây Nguyên)

alt


Khoe tiếp: bài hát được đăng trên báo trẻ , Mỹ

Published on 11:10, 09/04,2011

http://www.trenews.net/Article.aspx?id=6894


KHOE HÀNG: HAI BÀI THƠ ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN TÀI HOA TRẺ số 25/7/2011

Published on 12:28, 08/22,2011

KHOE HÀNG: HAI BÀI THƠ ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN TÀI HOA TRẺ số 25/7/2011

NGƯỜI HÀNG XÓM
Chỉ cách một bức tường thôi nên gọi người hàng xóm
Chỉ cách một bức tường thôi mà xa cách quá chừng chừng
sáng bên này mở cửa, bên kia cũng mở cửa
Ngó thấy nhau hoài sao vẫn mãi người dưng
Hoàng hôn về cho nỗi nhớ rưng rưng
Bên đó đóng cửa, bên này cũng đóng cửa
Tiếng cửa sắt réo dài như dao cứa
Lại một đêm dài xa nhau
Đã hơn một năm rồi cửa mỗi ngày hai lần đóng mở
Là hơn bảy trăm lần mắt tìm nhau chan chứa người dưng ơi
Đã bao lần muốn gọi: người hàng xóm của tôi ơi
Mà trống ngực cứ thậm thình lỗi nhịp
cây sao giữa hai nhà lá ngần lên biêng biếc
Biết bao giờ mới trổ hoa yêu???

THÁNG NĂM XANH

Sắc phượng đỏ màu mắt nhớ
Nôn nao cung đàn tiếng ve
Nắng đổ dồn tập sách nghiêng che
Gió ngúng nguẩy duyên bờ môi con gái
Giờ học cuối cánh thư bay hớt hải
Chuyền tay nhau e ngại ánh mắt thầy
Thời gian trùng sau cú chạm bàn tay
trí tưởng tượng thêm dày trang nhật ký
Khoảng cách giữa hai bàn được đo bằng thế kỷ
Còn ngày mai thành chân lý trùng trùng
Tháng năm về khơi nỗi nhớ mông lung
Ai cũng thả tuổi hồn nhiên mình bay bổng
Những ước mơ đan nhau vào trời rộng
Thành một màu xanh bao la...


VỤ ÁN GÃ HÀNG XÓM BẤT NHÂN (tiếp theo )

Published on 18:57, 08/05,2011

alt

Bà Độ đi bán đậu hũ

alt

Thư HLH Phụ nữ Việt nam

alt

Q/đ bác đơn khiếu nại của VKS Đăk Lăk

alt

Gia đình bà độ trước ngôi nhà Đại đoàn kết

TOÀ PHÚC THẨM ĐÃ CHỊU LĂNG NGHE

(tiếp theo vụ gã hàng xóm bất nhân)

 

      Sau hai phiên toà sơ thẩm, 8h30, ngày 29/7/2011 tại Toà án nhân dân tỉnh Đăk Lăk số 4, đường Lê Duẩn. Phiên toà phúc thẩm vụ án gã hàng xóm Đỗ Lợi sinh năm 1962, tại tp Hồ Chí Minh, trình độ lớp 4, đã có hành vi đốn mạt dâm ô với cháu NNTH sinh ngày 29/1/1999 tất cả là 5 lần, từ đầu năm cháu học lớp 5 đến khi bị bắt quả tang ngày 6/9/2010. cháu TNNH con ông Trần văn Sinh và bà Nguyễn thị Độ Sinh trú tại số 268/1 nguyễn Công Trứ, phường Tự An, tp BMT, tỉnh Đăk Lăk.

       Do phải xử chung với hai vụ án hình sự khác trước đó nên mãi đến gần 10h phiên toà xét xử vụ án mới thực sự bắt đầu và kết thúc lúc 16h30 cùng ngày. Qua quá trình tố tụng lấy lời khai trực tiếp tại toà, nổi lên ba tình tiết mà gia đình bị hại yêu cầu làm sáng tỏ

 

1-    Việc lấy lời khai ban đầu diễn ra hai lần

        Lần 1: vào buổi sáng ngày 7/9/2010, điều tra viên Tên Oanh kêu riêng cháu bé vào lấy lời khai mà không một ai chứng kiến sau đó đọc lại mẹ cháu nghe và bảo ký.

 

        Lần 2: vào ngày 23/9/2010 Điều tra viên tên Phong đã đọc cho cháu TNNH ghi từng chữ, nhưng không đọc lại cho cháu và mẹ cháu nghe và bắt ký.

 

2-          Việc giám định pháp y diễn ra hai lần.

 

        _ Lần đầu vào 14h ngày 7/9/2010tại trung tâm pháp y tỉnh Đăk lăk số 42 đường Hùng Vương, tp BMT. Cán bộ pháp y có hai ngưòi một người dạng chân cháu và khám qua loa bên ngoài và một người chụp ảnh sau đó kết luận màng trinh khộng bị rách.

 

        _ Lần hai ( gia đình bị hại không hề hay biết ) bản pháp y  kết luận: cháu NNTH không bị rách màng trinh đã được phong viên làm rõ: “giám định trên hồ sơ…” ( bài của Phan Thương đăng trên báo Pháp Luật tp HCM ngày 21/6/2011) theo lí giải của Công tố viên việc giám định pháp y bổ sung căn cứ vào bản kết luận khám nghiệm pháp y lần đầu và hồ sơ bệnh án do gia đình bị hại cung cấp, sau khi gia đình chủ động đưa cháu bé đi khám ở Bênh Viện nhi đồng và bệnh viện Từ Dũ, tp HCM ngày 11/9/2010.

3_việc gia đình nạn nhân 5 lần viết đơn gửi VKS nhân dân tp BMT xin cho con đi giám định lại nhưng không được chấp nhận. Theo quyết định bác đơn khiếu nại của VKS nhân dân tp BMT do ông Viện trưởng Nguyễn Hồng Nam ký ngày 5/4/2011viện dẫn lý do: ( tríchnguyên văn “ Việc bà Độ xin giấy giới thiệu để đưa cháu TNNH đi khám  chữa bệnh và giám định tại bệnh viện Từ Dũ là không đúng quy định của pháp luật. Bởi vì bệnh viện Từ Dũ là một cơ sở chuyên khoa điều trị phụ khoa, nếu có bệnh nhân học sẽ khám và điều trị chứ không cần phải có giấy giới thiệucủa cơ quan pháp luật. Việc giám định lại theo yêu cầu của bà Độ hiện nay thuộc thẩm quyền giải quyết của TAND Tp. Buôn Ma Thuột, nếu xét thấy cần thiết cơ quan toà án sẽ ra quyết định trưng cầu giám định lại ở cơ sở giám định pháp y tuyến trên…”).

 

        Từ thực tế lời khai tại phiên toà của hai bên bị cáo và bị hại đều chống nhau, và trước yêu cầu chính đáng của gia đình cháu bé là cho cháu đi giám định lại để biết chính xác cháu có bị rách màng trinh hay không? từ đó Toà án sẽ có kết luận chính xác không gây oan sai, đổ thêm tội cho ông Đỗ Lợi và gia đình sẽ không phải mất công khiếu kiện kéo dài....

 

        Hội đồng xét xử đã quyết định hoãn phiên toà, chấp thuận cho cháu TNNH đi giám định lại, sẽ cho gia đình bị hại đối chất với các điều tra viên lấy lời khai và hội đồng giàm định phap y tỉnh Đăk lăk để xác định những khuất tất mà gia đình nạn nhân tố cáo.

 

        Gia đình Ông Trần văn Sinh, bà Nguyễn Thị Độ là gia đình đặc biệt khó khăn. Hiện ông Sinh bị bệnh gút nặng không có điều kiện chạy chữa, và không còn khả năng lao động. Bà Nguyễn Thị Độ ung thư vú giai đoạn cuối và cũng là lao động chính của gia đình. Hàng ngày bà Độ đi bán vé số từ sáng đến 15h30, trả vé xong, về đi bán đậu hũ đến tối mịt kiếm tiền nuôi hai đứa con nhỏ ăn học là cháu TNNH sinh năm 2000 hiện đang học lớp 7 và cháu Trần Nguyễn Ngọc Hùng sinh năm 2002 hiện đang học lớp 4.

 

        Gia đình bà Độ đang có ý định  gấp rút chuyển cháu TNNH xuống Tp Hồ Chí Minh để cháu có thể ổn định tinh thần và tiếp tục học tập, càng khiến nỗi khó khăn thêm chồng chất./


1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12  Sau»